Tìm kiếm trong Blog này

Thứ Ba, 24 tháng 10, 2017

HẸN VỚI THÁNG MƯỜI



Anh có hẹn với tháng mười
Mà chẳng gặp ngày chia tay năm cũ
Chỉ thấy mùa thu còn bồng bềnh, quyến rũ
Mắt đượm buồn ngai ngái những xa xôi…



Trời cuối thu bồi hồi
lặng nhìn tinh khôi ươm sắc trắng
Có mái đầu nghiêng bên thềm nắng
Tóc mềm mai rớt xuống mùa đông !


Anh dang tay với cụm mây thu
đang bồng bềnh lời ru dịu ngọt
Bay ngang lưng trời hoàng hôn bàng bạc
Mà lời hát vẫn thiết tha…
"Anh hẹn với tháng mười"

Thứ Tư, 16 tháng 8, 2017

KÝ SỰ NỘI TRÚ


          Hồi sinh viên đói thật nhưng chưa thấy thằng nào chết đói, hầu như đó là chuyện thường nhật, truyền thống ấy khá ổn định và được duy trì thành...thường niên. Thế cho nên đến bây giờ, tuy cơm rượu ngập mồm, tiền bạc phủ phê nhưng có ai hỏi mình sợ gì nhất thì mình vẫn bảo là sợ đói. Lắm hôm cơm no rượu say, trong giấc ngủ chập chờn mình vẫn chiêm bao đến cái sự đói khát điệp trùng năm nào hiện về.

         Ngày ấy, mình cùng mấy thằng Tin Giữa, Sáng Rõ, Tết Trời, Vú To, Khỏe Con, Miễu Bông ăn chung một một mâm tập thể, ngủ chung một phòng, cùng chế độ ăn uống nội trú như nhau với canh toàn quốc trộn nước mắm đại dương niên viễn hẩm hiu và cam chịu, nhưng chỉ loáng qua là hết sạch. Ấy là cũng do cái đói cồn cào nó thúc giục, phải ăn uống chăm chỉ hơn cả học hành hầu bảo đảm cho cái dạ dày được ấm êm trong những đêm bài vở chất chồng, cơ mà khỏi chứng sôi lên ùng ục chứ thường ở nhà thứ ấy có mà chó nó ăn chứ đâu phải dành cho đám cử nhân đang đà danh giá này. Mọi chi phí sinh hoạt hàng ngày khác đều theo lối ất ơ, dặt dẹo, nghĩa là tiện đâu bâu đó, tới đâu xâu đó. Hẵng còn may lâu lâu vẫn có bửa ăn tươi có tí chất tanh gờn gợn hoặc thi thoảng có cơm no, với điều kiện là chỉ được ăn lúc tàn canh, dạng vét đĩa, nghĩa là ăn lúc chẳng còn ai ăn. Hôm nào cơm ế còn được no bởi có tí xẩu xít cộng thêm tí cháy, ngược lại thì đói meo. Mẹ, cứ như đi ăn xin mới lại đánh đề. Cơ là khổ, nghèo tiền tươi thóc thật nó thế, nợ nần triền miên quán sá quanh trường nó nhục nhã đến kinh hồn.

       Thằng Sáng Rõ có phong độ mơ màng của một nhà thơ, bằng chứng là thấy hắn hay thức khuya làm thơ và có nhiều tác phẩm đã phát hành sang các lân bang có những vàng son đang ríu rít, dập dìu trong khu ký túc. Tuy thế hắn lại có cơ duyên lo chuyện cơm nước cho anh em, bởi vậy nên cũng có chút tinh tươm cơm cháo nhờ tài ngoại giao của hắn với cơ quan phụ trách nấu nướng của trường, thời đó gọi là bếp ăn tập thể. Nhẽ cái đói chơ vơ đó cộng với tình thơ lai láng đêm trường làm cho Sáng Rõ vướng phải vòng lãng đãng khói sương với nhiều bóng hồng lớp dưới, lâu dần phơi nhiễm thành hội chứng mê gái thâm căn suốt hai năm cuối ?

       Mê gái cũng tốt thôi, đó hầu như bệnh lý của mọi thằng trai ở độ hai mươi đang cắp đít nội trú mài đũng giảng đường đặng kiếm tí oai phong, trong thời điểm tật dương cường thỉnh thoảng tràn về không sao cản nỗi lúc bình minh thức dậy ! Ngoài ra cũng thích có chút màu mè mà khởi động cho cái sự lãng mạn yêu đương thời sinh viên khệnh khạng, chứ lúc đó chả thằng nào nghĩ tới chuyện gì to tát, lâu dài bởi ra trường chẳng biết sẽ dạt về đâu. Nói thế chứ Sáng Rõ cũng lắm phen điêu đứng trong khoản đầu tư ngắn hạn chộn rộn đầy suy tư này. Bởi song song với chuyện mài dũa con chữ, sắp thành vần điệu sao cho chức năng cua gái của bài thơ được phát huy, hắn còn ngày đêm miệt mài nghiên cứu thêm cách để tiếp cận tỏ tình cũng như các kỹ năng trong các công đoạn tiếp theo như nào để có một mối tình khả dĩ vắt vai cùng thiên hạ. Mình cũng bỏ công huấn luyện đôi đường nhưng xem ra hắn không lĩnh hội được nhiêu nên cũng chả làm nên cơm cháo mẹ gì. Bàn qua tính lại, mình bảo thôi đi coi phim, thể loại tình cảm đang chiếu đầy các rạp bên phố đặng học hỏi đôi chút, có cơ mục thị sở tại diễn biến vụ việc đặng mang về luyện nội công để mà thi thố. Hắn đồng tình, hoãn hẳn các khoản nợ đã đến kỳ phải trả ngoài quán để dành tiền mua vé phim, chọn tinh những ngày lành, cơm chiều xong dông qua phố tìm phim xem ban tối.

        Hôm đó bên rạp Hải Vân chiếu phim tình cảm Nga, tên gì đó giờ quên. Rạp lút trong ngỏ phố sát nhà dân. Đến giờ lên rạp đứng trên ban công thì hắn nhác thấy bên nhà bên kia rạp có nguyên mâm cúng đất ê hề xôi thịt đang bốc lên thơm ngấy. Giời ạ, tỷ như lần đầu mới nhìn thấy chân lý xuyên tim, hắn nhìn chăm hằm mâm cỗ không chớp mắt, cục yết hầu trên cổ hắn chạy lên chạy xuống liên hồi kèm theo tiếng đánh ực nghe mồn một trong cổ họng… cứ vậy hai đứa cứ đứng nhìn mâm cỗ say đắm miên man cho đến khi chủ nhà tắt hương đèn bê mâm cổ vô nhà mới quay lưng vô rạp mà mùi thơm ngậy như còn phảng phất.

         Trong rạp, màn ảnh phim đang đoạn cao trào, thằng Tây tóc vàng đè con bé trên thảm cỏ hôn đắm say, đoạn thò tay xuống phần bẹn xoa liên hồi… Sáng Rõ nhìn thấy cảnh ấy đứng dậy kéo tay mình bước ra khỏi rạp nói gọn lỏn, Không coi nữa...

        Mình ngạc nhiên hỏi sao, hắn đáp tỉnh queo, đói bụng quá đi kiếm chi ăn miếng đã. Sáng Rõ bước ra cửa rạp dáng đi khom khom thì gặp phải ba cô gái mặt đỏ lựng cùng đi ra, thấy vậy một cô trông tinh nghịch, lém lĩnh hỏi trêu, anh đau gì vậy, rồi  xô nhau bụm miệng cười hí hí. Sáng Rõ đỏ mặt nhưng cũng cố vui vẻ ngoác mồm tuôn ra được ba chữ, anh đau lưng !


           Sáng hôm sau trong giờ triết học thấy trên tập vở của Sáng Rõ có dòng ghi chú: Giữa tình yêu, dáng đi và da mặt có mối quan hệ biện chứng…

          Chúa ôi, nhẽ đó là Tin Mừng ?






Thứ Tư, 14 tháng 6, 2017

JE L'AIME

           Nhắc đến nước Pháp người ta thường nghĩ đến đất nước của tình yêu, của những tình ca bất hủ, những chuyện tình làm lung lay hàng triệu trái tim, từng làm mụ đi cả triệu khối óc thông thái. Đàn ông Pháp được yêu mến bởi sự nhẹ nhàng và lãng mạn, đương nhiên phụ nữ Pháp luôn là những hấp dẫn vàng son dịu dàng vĩnh cửu, không phân biệt màu da hay tuổi tác hay những tàn phai…. Nụ hôn Pháp luôn là cảm hứng bất tử, lan truyền dọc các nẽo đường yêu đương trên khắp hành tinh. Tiếng Pháp cũng được coi là ngôn ngữ của tình yêu. Họ nói Je t'aime ( anh yêu em) mà cứ nghe như là Je l'aime (tôi yêu bà). He.he… nghe phóng khoáng, rộng rãi biết chừng nào. Đó là những chuyện nghe bọn đi Tây mang về kể lại chứ tôi có mà biết thế quái !

     Sỡ dĩ lung khởi vậy là vì nghe tin ứng viên Tổng thống Pháp, trung niên Macron, sinh 1977, đã vượt qua vòng bầu cử đầu và nếu không có những bất trắc lạ lùng vô tình, hầu như anh ấy sẽ trở thành chủ nhân điện Élysée trong tháng 5 tới. Lạy Chúa, anh ấy chỉ như chính khách nhí, nhỏn 40 tuổi, mong Ngài ban phước lành để anh ấy lãnh đạo tốt cường quốc Pháp đã từng vang bóng một thời, mãi như ý Chúa. Amen !

     Nhưng điều ấy cũng không kỳ diệu bằng chuyện anh ấy đã từng thề sẽ cưới cô giáo của mình là Brigitte, sinh 1953, về làm vợ khi còn há miệng ra nghe cô giảng bài dưới lớp, và anh đã làm thật. Tức bà Brigitte sinh ra trước anh đến 24 mùa xuân Paris, đã trở thành vợ của cậu học trò be bé của mình. Điều này tương đương với sự kiện Madam Brigitte sẽ trở thành đệ nhất phu nhân nước Pháp vào năm bà 64 tuổi. Hè hè…Lạ chưa ?

      Có gì đâu lạ. Vì họ là dân Gaulois chính cống. Quần chúng Pháp quốc không hề săm soi chuyện riêng tư của lãnh đạo khi bầu bán, nhưng Tòa án Pháp có thể phóng trát, thậm chí bắt giam Tổng thống ngay tắp lự để hầu tra, quần chúng chỉ cần bản tình ca và những nụ hôn ngọt ngào thần thánh như một truyền kiếp lãng mạn đã thẩm thấu trong máu thịt họ đến muôn đời. Chuyện tình cặp đôi này sẽ kể sau khi anh ấy đọc lời tuyên thệ, còn đây là một bản tình ca Pháp rất lãng mạn Viens m'embraser - Hãy nhấn tìm tôi trong tình yêu, tiếng Việt Lại đây bên em




VIẾNG HÀN MẶC TỬ

Chiều Quy Nhơn

Ghé thắp chàng điếu thuốc

Nghe tiếng thơ vỗ nhẹ đá ráng ghềnh

Vần nhịp xoẹt qua sườn đồi
lặng lờ phố biển


Ru phận đời nghẹn lấp những lời yêu

ĐI KẼM

Là dân trên này gọi vậy cho chuyến thăm Hòn Kẽm Đá Dừng của du khách, kể ra cũng đúng, ngày ngày họ phải đưa hàng chục chuyến thì “gọi rứa cho phẻ”, câu nệ chữ nghĩa chi cho mỏi miệng, thường thôi. Khì khì..

Bọn mình cố có một chuyến đi về nguồn, một giả định thô như thuở ông bà từng tản cư chạy giặc về Trung Phước ngược sông bằng thuyền 60 năm trước, cũng là để tận hưởng cảm giác đong đưa sông nước trên dòng sông Mẹ. Dò la mãi chả có chủ ca nô nào chịu đi, họ bảo Xưa rồi Diễm, Hehe..đường mới làm đó, nhoáng là tới chứ chi mà khổ rứa hè. Vậy đó, tiếng là dân Quảng Nam chính hiệu mà mình lạc hậu ngay trên quê mình !

     Rồi cũng lên đường với nhiều bất ngờ …

      Là con đường bê tông vừa khánh thành cách đây vài tháng chỉ cách thánh địa Mỹ Sơn khoảng 3 cây, áp dọc chân đập Thạch Bàn hướng lên miền ngược qua đèo Phường Rạnh gai góc một thời, đường tốt cho tốc độ 60 xe bon, thấp thoáng từng đụn cát trắng phau sông Thu đang mùa kiệt nước ẩn hiện, làng Đại Bình xa xôi chợt hiện trong tầm mắt khi vừa trườn qua dốc. Bọn tôi đặt chân lên Trung Phước chỉ trong vòng 45 phút, dọc đường cục a lô đổ liên hồi sốt ruột, mi tới đâu rồi, là thằng bạn thời trung học trôi dạt về Nông Sơn từ 79, lấy vợ sinh con rồi ở luôn, nhà bên kia núi Cà Tang nức tiếng, hắn biết mình đi Đại Bình một cách tình cờ trước đó chỉ một giờ.

        Câu chuyện hàn huyên với món gà tre Nông Sơn thơm nức, ngọt lịm, về một thời gian nan với chốn sơn cùng thủy kiệt, về mỏ than Nông Sơn cách đó 3 cây số, nơi hắn đã gắn hết thanh xuân của mình cùng cô vợ xinh như mộng và 4 đứa con, hắn vẫn như xưa, ăn to nói lớn, vô tư chân thành như ngày còn đi học. Hắn lôi bọn mình vô mỏ chụp ảnh dưới cái nóng hầm hập rồi bươn xuống làng Đại Bình, nơi nỗi tiếng những vườn cây Nam bộ xanh um trĩu quả, vô đây lúc không trúng mùa quả nên chả xơ múi được gì. Thú vị là bóng những chiếc ô tô từ phố lên thăm làng như cơn mơ, Đại Bình giờ không còn heo hút nữa, một cụ trong làng bảo chắc sắp tới phải mở rộng đường ra để đón khách thôi.

      Cố tình nấn ná để có mặt ở Hòn Kẽm lúc 4-5 giờ chiều mong thưởng thức cảnh hoàng hôn trên vùng thắng cảnh danh lam này như kinh nghiệm của hắn, cả bọn vòng vo quanh làng rồi thả xe bon về nguồn. Con đường lên đó nay không còn là ca nô từ bến Cà Tang mà bằng hai con đường bê tông dọc bên sông, qua Dùi, Chiêng, Sé, là những làng trung du cũng khá nỗi tiếng, những đụn cát dài và cao nằm dọc theo sông, nhấp nhô những những nương ngô đang mùa trổ bông, những xóm làng trung du yên tĩnh, những con đò, bến sông trầm mặc, mơ màng… thấp thoáng những mái tranh hỏ nép dưới vòm cong tre trúc; những tốp trẻ tắm sông cười ngơ ngác…nhà cửa, hàng quán xen kín dọc đường. Chao ôi, miệt Tí Sẽ Dùi Chiêng không còn là nơi cùng cốc như xưa nữa rồi…

      Chiều Hòn Kẽm, cơn mưa nguồn ập tới nhanh, bến đò đưa khách lên Hòn Kẽm vắng hẳn, cả bọn định đi kiếm chổ ngủ lại để mai đón bình minh bù lại nhưng rồi mưa lại tạnh nhanh, lát sau hẽm núi trở nên huyền ảo nên quyết định đi liền, tám đứa lên thuyến chạy giữa dòng, đi cho hết hẻm núi lừng danh này, chạm bên Hiệp Đức mới quay thuyền.

      Sông thượng nguồn nhưng nước xanh biếc, chảy lặng lờ, không vội vả, cuốn xoáy, hai bên bờ đá vẫn lặng thinh như ngàn đời soi bóng nước, suối khe vẫn rả rích từng giọt cạn khô như cố góp cho sông mẹ những giọt cuối cùng. Cảm giác gì đó tuy chưa từng trãi lắm nhưng rõ mồn một.. sông đã gần như kiệt cạn, chắc cũng chỉ còn là chứng tích của thời gian.

      Bởi làng Đại Bình chắc sẽ không còn những đêm trăng yên ba giang thượng, không còn là nơi có trái mít non đổi lấy cá chuồn, Tí Sé Dùi Chiêng sẽ không còn là nơi xa thẳm như nỗi lòng ai đó, Hòn Kẽm Đá Dừng cũng chẳng còn là những than khóc cho thân phận lấy chồng xa… Xuôi ngược giờ đã quá gần.

      Bọn mình hẹn một chuyến đi khác để tận mục sở thị những đêm trăng mùa hè huyền ảo kéo dài từ thánh địa Mỹ Sơn qua những làng mạc trung du đó vào mùa dòng sông hiền lành, mềm mại như một dải lụa sáng dưới trăng quê. Nhưng mình vẫn đau đáu trong lòng vào dịp may nào đó sẽ đến lại Hòn Kẽm, không phải để ngắm cảnh, mà để đọc và hiểu được những dòng chữ Champa bí ẩn đang in trên vách đá cheo leo ở chốn địa linh này.
                                                                               01-5-2017

TU THÂN

      Đã đôi lần gõ cửa thiền môn để  rửa bớt bụi trần vấy bẩn, nhưng không còn chỗ nên đành quay về tư gia bật cổ máy thời gian mỗi ngày mà refresh lại cõi tâm linh. Ngặt nỗi máy đã lỗi thời, lại hay tràn bộ nhớ rồi treo, nên đành lang thang chốn hàng quán văn chương bù bựa mong để giải đi phơi nhiễm đã nếm từng trên những nẽo đường thiên lý đã đi qua...

      Sư bảo, anh còn nặng nhiều chướng nghiệp từ thuở còn để chỏm, tuy chưa lâm cảnh cơ hàn nhưng đời ắt phải gian truân qua nhiều đèo ải, nhà chùa không phải chổ để cho tâm hồn anh ẩn núp, cho thể xác anh trốn chạy nợ hồng trần, chẳng phải nơi để anh sớm chiều tụng niệm những điều hay lẽ phải của Đức Phật siêu phàm. Anh hãy về nơi anh muốn, để nói những điều anh thích với những người mà anh yêu mến họ; Đức Phật sẽ chứng lời anh, từ nay đến về sau và mãi mãi ....

          Thế nên ngày ngày cũng thường chè chén cùng lũ bạn bè thân sơ đủ hạng để biết thêm điều hay, trà tửu cùng những kẻ chưa thân để đón lấy lẽ phải, nói chuyện vặt với nhiều người chưa quen để lấy điều tiêu khiển, chiêm ngưỡng nhiều sắc màu từ cõi ta bà thảng hoặc đi về mà xem như món lợi ngẫu nhiên, rồi tự nhận họ chính là những người mình yêu mến, dù thi thoảng cũng đem đến ít nhiều phiền lụy, nhưng cứ vẫn lấy đó làm điều phúc diễm được ban từ cõi từ bi mà chôn sâu trong lòng ơn độ trì của Đức Phật.

Ấy hẳn là cách đón lấy thiện tai của cuộc đời !

_______________________________________________________ 4/2017

NGÀY EM ĐẾN

Vạt nắng ấm 
Ghé bên thềm dăm phút
Thoáng mơ màng
quán vắng một ban mai...
Gió khẽ chạm vội vàng mà lâu lắm 
chợt lấp đầy mắt ánh chớp đong đưa ...


Ngày em đến
giọt tràn Cafe đắng
gửi ít lòng cho phố sá hong lên
Có tinh mơ tràn về ươm con nắng 
Giọt đắng rơi rơi…
vào trú giấc u hoài

Mùa đông sải bước qua 
Xuân về hạ tới
Vạt nắng xưa 
níu năm tháng nhạt nhoà ...
tiếng ve râm ran 
ru trưa hè gắt nắng
Như cổ tích buồn cafe đắng cho nhau
-----------------------------------------------6/2017