Tìm kiếm trong Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn VĂN ĐỐI THOẠI. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn VĂN ĐỐI THOẠI. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2020

PHỎNG VẤN MỘT CHAI RƯỢU


- Xin chào ông Rượu ...
- Cảm ơn,
anh là ai ?
- Là khách rượu. Xin ông dành cho một cuộc phỏng vấn tháng chạp ?
- Sẵn sàng thôi. Nhưng sao lại là tháng chạp ?
- Vì là tháng thiên hạ biếu rượu nhau để chiêu lại hồn vía cho ngày Tết và phong vị tiết xuân kỳ.
- Anh từng say rượu chưa mà đòi phỏng vấn tôi ?
- Haha…chúng tôi uống rượu theo phương châm chưa say chưa về . Sao ông hỏi thế ?
- Tôi là Rượu, để tôn trọng nhau đấy thôi, hơn nữa từng say rượu thì mới hiểu được rượu là gì chứ. Hehe..Anh đừng gọi tôi là ông mà nên gọi Ông &Bà mới đúng.
- Là sao ?
- Là vì đàn ông rất mê tôi nên tôi phải là đàn bà, nhưng đàn bà lại hay mắng mỏ tôi nên suy ra tôi là đàn ông.  Tôi thuộc loài lưỡng tính là vậy. Nể tình say rượu , anh cứ gọi tôi là bạn cho thiết thân. Hà hà...
- Xin lỗi, tên bạn là gì tôi đọc không ra ?
- Chivas, anh không biết chữ sao ?
- Hề hề... tôi không rành tiếng Tây. Mà sao lại ở đây,  hôm qua mới thấy bạn ngồi chễm chệ trên bàn nhà sếp, giờ lại đứng ở góc cửa hàng thế này ?
- Nói bé chút đi...Đang run vì sợ lại bị mang đi nữa đây ?
- Không hiểu !
- Nhoằng cái là có thằng mua biếu sếp ấy mà...
- Lại quay về nhà sếp?
- Đúng vậy ...
- Sao biết giỏi thế ?
- Giỏi kém gì. Hôm trước có thằng mua tôi biếu sếp, bà xã sếp lại mang tôi ra cửa hàng bán, lại có thằng tới mua tôi biếu sếp, vợ sếp lại mang tôi ra cửa hàng bán, lại có thằng mua tôi biếu sếp, vợ sếp lại ra cửa hàng bán, lại có thằng mua tôi biếu sếp, vợ sếp lại...
- Thôi thôi...ngừng. Chóng mặt quá, bạn nói tóm lại phát đi ...
- Tóm lại, loại rượu như tôi thuộc loại đắt đỏ, có khi giá hai triệu rưỡi một chai; Bình quân một chai như tôi mang biếu, bán, mua lại mang biếu, bán, mua lại mang biếu, bán, mua lại mang biếu… đến lượt cuối giá trị của tôi lên cả mấy trăm triệu bạc, chả đùa !
- Tóm lại lần nữa đi..
- Tóm lại…Tóm lại là chút nữa sẽ có thằng tới mua để biếu sếp...
- Và vợ sếp lại bán bạn ra đây ?
- Đúng thế.
- Có thể nói lãng mạn hơn chút không ?
- Lãng mạn hả ? Thì đây. Sếp sẽ đi biếu sếp cấp trên của sếp, vợ sếp cấp trên của sếp lai mang tôi đi bán, rồi biết đâu một ngày đẹp trời, tôi lại được ai đó mang biếu cho sếp của sếp của sếp cấp trên nữa ...
- Cuối cùng, khả năng cuối cùng bạn sẽ ở đâu?
- Chắc sẽ về ăn tết ở nhà lão Phsơn.
- Cái gì, Lão đó là sếp to nhất vùng này à  ?
- Không phải. Lão tới đặt mua những chai rượu đã qua nhiều lần biếu xén.
- Lạ nhỉ, sao lão ta lại làm thế ?
- Vì lão thích thưởng thức những thứ có giá trị cao gấp nhiều lần so với giá trị thật của chúng. Anh biết đó, giá trị của tôi bây giờ là hơn hai trăm triệu chứ không phải hai triệu rưỡi đâu.
- Aha. Ý bạn là lão bị hoang tưởng ?
- Không hẳn thế, nghe đâu bị hội chứng sống ảo, lây từ facebook qua đường mạng rồi bội nhiễm thành mãn tính rồi. Dù đã thuốc thang tốn kém nhưng ngày càng nặng chứ không giảm tẹo nào !
- E hèm…nghiêm trọng thế sao ?
- Chẳng trăng sao gì. Bệnh này ngày càng phổ biến nên giờ được coi là bình thường, thậm chí được xem là có đóng góp tích cực cho đời sống tinh thần của bá tánh. Haha…
- Nhưng tôi nghe nói nhà đương cục không mấy hoan nghênh hay mặn mà với facebook cho lắm, thậm chí là ghét bỏ. Sao lại cho là tích cực ?
- Họ chỉ ghét chuyện nói xấu nhà đương cục thôi, nếu nói tốt thì được biểu dương, thậm chí khen thưởng, thù lao.
- Nhưng có vẻ như nhà đương cục vẫn còn làm nhiều việc chưa tốt cơ mà ?
- Ấy đó chính là vấn đề mà tôi sẽ đóng vai trò giải quyết  
- Cứ lấp lững, nói rõ hơn xem nào ?
- Là uống thứ rượu mà lão Phsơn đó đã đặt mua,  tức là chính tôi ấy mà. Đó là cách để quên đi những chuyện chưa tốt mà nói lên những điều tốt đẹp, giống như cách đàn ông uống rượu để thấy đàn bà xinh đẹp và quyến rũ hơn vậy thôi !
- Ơ hay, vi diệu thế cơ à, quả là thứ rượu thần thánh !
- Đúng vậy, tinh túy của hành trình biếu tặng của tôi đã làm cho rượu lên men ngọt ngào và đê mê hơn ma túy ở Tam giác vàng cơ, đủ phẩm chất để phấn đấu cho sự nghiệp vùi chôn nơi đáy cốc và dìu hồn say về tận cuối trời quên.!
- Ối giời ơi, bạn cũng phét lác gớm ! Tôi còn lạ gì cái giống rượu bia …Có chút men là văn chương cứ trào ra lai láng. Ặc ặc..
- Hượm đã, anh nghe đây. Rượu biếu tuy là quà mọn nhưng nó mang theo nhiều kỳ vọng, hoài bão và cả những ước mơ thầm kín lẫn hở hang. Các thứ đó giao thoa, hòa trộn và thăng hoa trên đường đi biếu thành thứ chất men tuyệt vời như tôi nói.
- Thế cơ. Mà đang có lệnh cấm uống rượu khi lái xe, thế bạn không sợ mang tiếng là tiếp tay cho tội phạm sao ?
- Tội phạm cấu thành từ quy phạm khoa học và khả thi của luật pháp chứ không do những thứ đổ vào mồm, nhưng nếu vì những thứ nhét vào túi mà tạo ra pháp luật thì rất đáng hờn lắm. Tôi đã tồn tại cùng loài người từ khi khai thiên lập địa và sẽ mãi tồn tại cùng họ, có lẽ đây là thực tế khó chối bỏ. Cơ sự nhiêu khê là do các anh làm khó nhau vì thiếu hợp tác thôi chứ chẳng phải do tôi.
- Nhà đương cục mà biết nghĩ như bạn thì bá tánh đâu ta thán về những phiền hà của cơ sự đi đứng. Bạn có cao kiến gì giúp chúng tôi không ?
- Tôi nghĩ trước cảnh đi đứng như đứa say rượu như hiện nay thì khắt khe như thế là hợp thời. Mà người Việt các anh đủ thông minh để tránh phạm tội bằng nhiều cách, tỷ dụ như nhờ người khác đèo về sau khi đã uống rượu ?
- Vậy thì tốn nhiều nhân công cho chuyện nhậu nhẹt quá thể, vả lại vụ này cũng rất tế nhị …
-  Có sao đâu, nó tạo thêm việc làm cho xã hội đặng tăng trưởng kinh tế. Tôi thấy các anh nên gọi vợ mình đến đón, vừa có được cảm giác hạnh phúc vừa chứng tỏ mình trong sạch, các bà chỉ thấy trên bàn nhậu toàn đàn ông chứ không phải như lâu nay họ nghĩ.
- Ái chà chà… Rượu mà có vẻ hàn lâm, tâm lý tinh tế ghê nhỉ ?
- Ấy là nhờ hóng hớt được ở nhà các sếp khi nghe trình bày biếu tặng thôi chứ ngử như tôi biết thế quái !
- Nhưng về lâu dài không thể đối phó mãi thế được !
- Anh yên chí, đến lúc đi đứng đã thành nếp, yên ổn lại thì những người làm ra luật sẽ cảm thấy phiền phức cho chính họ và phải sửa lại thôi. Chẳng ai dại lấy đá ghè chân mình cả, phỏng ạ ?
- !!!
- Mà thôi, xin lối anh nhé, đang có khách đến mua rượu, chắc là đến lượt tôi phải đi đến nhà sếp nào đó rồi ! Hẹn gặp lại anh ở nhà Phsơn trong dịp tết, tôi sẽ phục vụ anh hết mình…
- Cảm ơn anh. Hân hạnh quá đi. Rượu muôn năm. Good bye …

-------------------------------------------------------------------------------------------------------

Thứ Hai, 14 tháng 1, 2019

THỔ ĐỊA VÀ CHÚA JESUS

Đây là đoạn hội thoại ngắn của Thổ Địa đất Lộc Hưng với Chúa Giê su rò rỉ qua Messenger:

- Chào Ngài Giê su Cờ rít. Amen !
- Hế lô, Chào ông …
- Thưa Chúa kính mến, tôi gửi kết bạn cho Chúa đã lâu nay mới được chấp nhận
- So ry So ry ! Ông thứ lỗi cho. Thiên đường bận quá, công việc cuối năm ngập đầu. Xem Profile mới biết ông là Thổ Địa đất Lộc Hưng
- Thưa Chúa, đúng ạ. Tôi ngự ở Lộc Hưng từ những năm 50 thế kỷ trước , Ngài chánh xứ lúc bấy giờ là chổ thân tình. Ông ấy mất lâu rồi, không biết linh hồn ông có về được nước Chúa ?
- À, ta nhớ rồi, Phê rô Trình. Ông ấy đang phụ việc cho Thánh Phê rô gác cửa Thiên đường. Trông ông tiều tụy quá ?
- Thưa Chúa, mất ngủ nhiều năm rồi, là do chuyện lộn xộn tranh chấp đất đai nơi tôi cai quản. Đất đã trống trải chỉ toàn rau xanh, giáo dân họ đâu cúng đất như mọi nơi. Tôi khổ lắm nhưng cũng vì thiên mệnh đã giao nên cũng chấp nhận phận đói nghèo Chúa ạ !
- Nghề Thổ Địa của ông nay nhờ bọn cò đất và tài môi hợp giúp chắc là giàu chứ làm sao khá nỗi nhỉ ?
- Chuyện này có khắp các nơi nhưng tuyệt không có vườn rau này, họ vốn là những người kính Chúa yêu nước, thà chịu cơ cực với luống rau chứ quyết không làm giàu trên đất thánh.
- Cơ mà khổ cho ông, có lẽ tôi sẽ mách cho con chiên cúng quảy ông hằng kỳ…
- Cám ơn Chúa, nhưng thôi, trông họ cũng nghèo khổ chẳng kém gì tôi. Tôi còn may được bọn bên nhà dây thép kề bên cúng bái, nghe mùi hương phảng phất nên cũng no lòng, khi gia can chúng dọn về ở hẳn thì việc cúng đất là thường nhật, được bên đó chia lại đôi chút để cùng hâm hưởng. Vậy cũng ổn rồi …
- Tình thương luôn chan hòa trên đất Chúa. Amen !
- Dạ, Mong Chúa về hằng đêm để an ủi cho những phận nghèo đang cơ nhở cảnh màn trời chiếu đất, cũng may là tượng Chúa chưa thành đống xà bần !
- Ta cũng ghé qua đó vài lần rồi đi ngay. Thú thật nhìn cảnh dùi cui, gậy gộc, lính tráng hung hăng ta chạnh nhớ đến buổi hành hình hơn 2000 năm trước mà hãi lắm …
- Lạy Chúa tôi !
- Ta buồn lắm ông ạ, cái chết của ta trên cây thập tự là để thức tỉnh loài người nhưng xem ra họ mãi trong cơn mê, họ luôn đấu tranh giành giật, hãm hại, cướp bóc lẫn nhau để hưởng cái mà họ cho là hạnh phúc, thậm chí còn nghĩ đến chuyện lên thiên đường bằng những tiện nghi !
- Thưa Chúa, có bận tôi nghe thấy họ kháo nhau về thiên đường mù, tìm đọc thấy cũng đúng. Mà thôi, Chúa cũng đừng buồn nữa, đã có thiên sứ của Chúa đang tiếp bước Chúa giúp loài người tỉnh ngộ.
- Ông đang nói đến ai ?
- Ôi Chúa đãng trí quá ! Chúng ta trò chuyện được là nhờ cửa Chat của Facebook của Mark đấy. Nhờ công anh ta mà loài người có cơ hội nhích lại gần nhau và hiểu nhau hơn. Họ coi anh ta là thiên sứ của Chúa tái sinh và mang lại Tin Mừng.
- Nhưng ta nghe các thánh bảo cái đó cũng gây ra nhiều chuyện lôi thôi lắm, đến mức các lãnh tụ từng ra lệnh cấm dùng ?
- Bẩm Chúa, Hẳn là do chuyện trần gian khác với chuyện thiên đường. Dưới này thì thần dân đòi hỏi tài năng,đức độ, uy tín để an dân còn thiên đường thì cần kinh kệ, khuyến dụ và lời sám hối. Đang có chuyện làm ngược lại nên mới có chuyện lôi thôi đấy ạ. 

- Nhưng đi đòi hỏi cái người ta không có thì quả là mất thời gian lại còn phù phiếm , hẳn người ta làm ngược lại thì cũng hay nhưng e rằng chẳng thành vì ta ít nghe họ sám hối về những tội lỗi của mình, chỉ nghe khoe mẻ thành tựu và khoe khoang thành tích.
- Vì thế mới có cái khái niệm thiên đường mù đấy. Thưa Chúa…
- Hự hự… Thiên đường không xa như người ta tưởng đâu, nó ở ngay trong lòng tràn gian, nhẽ là họ không thấy nên mới gọi là mù, phỏng ạ ? Mà ta thấy ngay việc đối xử với thánh thần cũng chả công bằng thì làm sao đến được với thiên đường ?
- Ý Chúa là …
- Cũng là thổ địa nhưng thổ địa Lộc Hưng thì lây lất với thão dỡ, cưỡng chế nhưng thổ địa rừng Sóc Sơn thì rung đùi chè chén thâu đêm. Nghĩ đến đây ta thấy thương ông vô cùng.
- Thưa Chúa, đó là do thần Ô- Oen xúi giục đấy ạ. Ông ấy bảo rằng “Mọi con vật đều bình đẳng, nhưng một số con vật bình đẳng hơn những con khác” !
- Thế ông có cầu kiến gì để mọi thứ được bình đẳng không ?
- Ơn Chúa ! Tôi chỉ nhờ Chúa lên tiếng cho sự bất công đó.
- E hèm, ông hiểu lầm ta rồi. Thiên Chúa chỉ đem lại phúc âm cho loài người qua Tin Mừng chứ không đấu tranh cho cái gì cả, hạnh phúc hay bất hạnh cũng do sự chiêm nghiệm phúc âm mà ra. Ta đã lấy cái chết ra để cứu rỗi cho nhân loại, lẽ ra họ phải vì cái chết đó mà hành động để đem lại hạnh phúc trong mái nhà chung của họ, đó cũng là tâm nguyện chứ không phải đòi hỏi của ta.

- Bẩm Chúa, tôi hiểu vậy nhưng quả là khổ cho nhân sinh …
- Không sao cả ông ạ, mong ông bình tâm. Chúa trời không cho ai hết và không lấy của ai hết mọi thứ. Trong vòng quay nhân sinh tưởng như cuống cuồng đó là mà trật tự mà Chúa đã dành sẵn cho loài người bằng ơn cứu rỗi…
- Cảm ơn Chúa đã đem đến Tin Mừng . Đa tạ Ngài ..
- Thôi, lan man mãi điện thoại gần hết pin rồi, tạm biệt ông nhé. Chúc ông bằng an vui vẻ, Ngài Thổ Địa tội nghiệp !
- Vâng, mong gặp lại Chúa...
- See you again .

….

Thứ Tư, 26 tháng 12, 2018

TÁN PHÉT VỚI CỤ NOEL


- Hello Santa Claus, Chào cụ Nô ên !
- Chào anh, lâu quá mới gặp lại nhỉ ?
- Cảm ơn cụ, con còn nhớ lần đầu được cụ tặng quà.
- Ừ, nhẽ cũng mấy mươi năm rồi, ta cũng nhớ lúc đó anh là cậu bé còn đái dầm…
- Thưa cụ, trẻ con Việt đều thế cả cho đến lúc được cụ tặng quà. Món quà của cụ thật kỳ diệu !
- Anh biết vì sao không ? Là do những món quà của ta luôn mang sự tinh khiết của Ngài Jesus Christ . Khi còn bé Ngài không đái dầm bao giờ.
- Lạ thế sao thưa cụ, mà sao cụ biết ?
- Là vì Ngài là con trai bà Maria, bà ấy sinh ra Ngài nhưng vẫn còn giữ được cái ngàn vàng, nhân loại luôn gọi bà là Đức Mẹ đồng trinh  đấy. Có hẳn một bài hát để đời nhằm vinh danh cho bà ấy, anh biết không ?
- Thưa biết ạ, đó là bài Ave Maria của thợ nhạc Schubert.  Nhưng chuyện trinh nữ đã có con thì ở xứ con giờ  không còn lạ nữa …
- Amen !  Thần thánh thế sao, anh nói rõ xem nào ?
- Cũng chả thần thánh gì đâu, chỉ bằng công nghệ bơm vá thôi cụ ạ !
- À ra thế, hèn chi qua phố Việt ta thấy rất nhiều bảng hiệu chào mời …
- Không phải đâu, đó là những nơi bơm vá xe cộ bị xì hơi. Còn công nghệ bơm vá  như con nói thì được làm ở nơi kín đáo với giá cao ngất ngưỡng, tuy quảng cáo bí mật nhưng vẫn đông khách lắm.
- Chà chà.. tinh xảo như 4.0 thế nhỉ. Đúng là người Việt các anh luôn làm được những điều mà Thượng đế cũng phải cười. Khà khà….
 -    Chưa hết đâu. Hẳn cụ chưa nghe chuyện bà Âu Cơ xứ con từng đẻ ra trăm cái trứng rồi nở ra một trăm ông người lực lưỡng đâu nhỉ, đó chắc là cú sinh nở vô tiền khoáng hậu của loài người !
- Thật thế sao ?
- Đúng vậy thưa cụ. Đây là câu chuyện đã đưa vào sử sách và được dạy ở học đường, trẻ con Việt đứa nào cũng biết.
- E hèm. Vậy thì bà Maria cũng chẳng là gì so với bà Âu Cơ cả. Hẳn trăm người con của bà đều là thánh thần siêu việt và đem lại nhiều phúc lành cho dân tộc?
- Thưa chưa hẳn vậy đâu cụ. Là vì họ phải chiến đấu với thú dữ trong rừng, với sóng gió của biển khơi để giành lấy sự sống và họ chết đi vì tuổi tác cùng cuộc mưu sinh nhọc nhằn  ấy chứ không chết đi để cứu rỗi tội lỗi cho loài người như ngài Jesus đâu. Họ chỉ được xướng danh là tổ tiên của một dân tộc, được thờ cúng linh thiêng và cũng có một ngày giỗ, tương như ngày chúa giáng sinh thôi ạ. Chỉ khác là ngày đó chẳng có ông già nào tặng quà cho trẻ con cả !
- Ta hiểu rồi, nhưng vẫn hơn là con cháu họ được nhận những tước hiệu cao quý mà nhân loại chưa chắc đã có, tỷ như Bà Mẹ Anh hùng, nghệ sĩ nhân dân hay tương tự vậy …
- Cảm ơn cụ đã thấu hiểu dân tộc con. Mà năm nay xin cụ đừng tặng smartphone cho trẻ nữa nhé. Có nó, bọn trẻ cứ chúi đầu vào chơi game rồi chitchat tưng bừng tối ngày chả thiết chi học hành mà lại hại cho sức khỏe nữa, thậm chí  có đứa lén lút vào mạng trần gian để xem phim người lớn thì thật là tai hại …
- Chẳng giấu gì anh, năm nay ta định sẽ tặng cho mỗi đứa một trái bóng để chúng vui đùa cùng không khí bóng đá đang cuồng nhiệt dưới đó. Ta cũng biết bọn trẻ của các anh đang mơ thành cầu thủ để chạy tung tăng trên sân trong tiếng cỗ vũ reo hò, đã có danh tiếng mà lại được nhiều tiền. Nhẽ đó cũng là điều hợp lý lẫn nhân văn ?
- Thưa, cụ dạy chí phải. Nhưng theo con cụ nên hoãn món quà này lại bởi cái cuồng nhiệt đó cũng tới mức bão hòa rồi, đến mức cái bình xịt giảm đau cho cầu thủ cũng trở thành đề thi cân não cho môn hóa học ngạch tú tài ! Cụ nên tặng thứ thiết thực và cấp bách thì hơn.
- Anh có đề xuất gì không ?
- Bẩm, tặng quà gì tùy cụ nhưng nhất thiết nên kèm theo lọ thuốc giảm đau hay bông băng sơ cứu ạ. Giờ học trò bị bạn vả cho sưng má, cô tát cho vở mồm…là chuyện thường nên chi chúng cần những thứ đó lận lưng để mà chịu đựng trước khi mang đến nhà thương…
- Thế à, vậy ta nghe theo ý anh.
- Cảm ơn cụ. Thôi lạy cụ con xin kiếu để về đặng cụ chuẩn bị, lan man mất thì giờ cụ quá. Tối nay lúc canh ba con có cuộc phỏng vấn thường niên với Ngài Jesus đấy ạ. Vé xem bóng đá Asian Cup con để chổ lò sưởi, nếu cụ thích thì cứ lấy đi xem, suốt giải luôn. Chúc cụ khỏe và vui trong đêm Noen nhế.
- Cảm ơn anh. Cho ta gửi lời thăm Chúa nhé, mà gặp Ngài anh nên xưng tội thật thà chứ chớ có khoe chiến công mới lại thành tích gì đấy. Ngài biết hết cả rồi.
- Thanks  Santa, Good bye !


Thứ Bảy, 10 tháng 2, 2018

NÓI CHUYỆN VỚI ÔNG TÁO

 Phsơn: Này ông Táo, sắp hăm ba sao nay chưa thấy ông đưa dự thảo bá cáo tôi xem để còn chỉnh sửa ?

Ông Táo: Năm nay nhuận, tôi lật hồ sơ lộn tùng phèo, cứ nhầm chuyện tháng trước với chuyện tháng sau, chậm đấy. Mà này, năm nay tôi biên thẳng không dự thảo, chỉnh sửa gì sất nhé ?


Phsơn: Làm ăn như ông quả là tắc trách, mà ông nói lạ, mợi năm làm sao mà nay lại dở chứng thế, ông có ý gì đây ?


Ông Táo: Vì lên đó đọc bá cáo tôi thấy áy náy quá thể, người ta bảo anh thế mà sao cứ là toàn thành tích tốt còn khuyết điểm thì cứ qua loa, xuê xoa cho xong chuyện. Thật anh tôi thấy mình có lỗi với thiên đình là đã bao che cho anh bấy năm ...


Phsơn: Chà chà, ông định diễn biến đấy à ? Nhắc cho biết là ông đang hưởng hương khói hoa quả nhà tôi quanh năm suốt tháng đấy nhé, tôi cắt phăng đi thì ông có mà nhọ khói bếp, dầu mỡ mới lọ nồi thì đừng trách.


Ông Táo: Bố khỉ, doạ tôi đấy phỏng ? Anh cũng vừa thôi chứ, tôi còn trách nhiệm với thiên đình, đã là sứ mạng thì không to cũng nhỏ hầu giúp đời chút gì đó cho nó vinh quang, trong đó có anh, hiểu phỏng ?


Phsơn: Tôi thấy ông chả linh thiêng quái gì, suốt nhiệm kỳ ở nhà tôi ông bá cáo lên thế nào mà tôi chẳng có chút lộc lá nhà trời nào cả, đến quả độc đắc cuối năm mà cũng trật thành an ủi thì quá thảm thương, bảo có anh cái nỗi gì hả ?


Ông Táo: Hix…hix…. Người như anh thánh chưa vật là may rồi chứ ngồi đó mà đòi lộc lá với duyên hên…Năm nay tôi đi chầu bằng cá chép thật chứ không bằng cá hàng hiệu Mercedes đen tuyền của anh đâu nhé.


Phsơn: Ông sợ tai nạn hay bị công sai nhà trời thổi phạt ?


Ông Táo: Sợ tất, đi cá sang của anh nhỡ bên phủ Khai phong biết được lại phiền hà to chuyện, nguy cơ mất chức, thậm chí ngồi tù…Hơn nữa nghe đâu trên đó cũng đã có nhiều trạm thu phí như dưới trần, còn tiền đâu mà lấy vé vào cửa chầu !!!


Phsơn: Hoá ra trên thiên đình cũng phức tạp nhễ, tôi coi tivi thấy chuyện Táo quân loạn xạ cũng không tin lắm, tưởng chúng diễn hài, nay mới nghe ông nói.


Ông Táo : Ở đâu cũng vậy cả, cái thời buổi @ mà, tật xấu nó lan từ hạ giới đến cả thiên đình lẫn diêm phủ, nếu mà không tỉnh táo thì không bị quăng vô lò bát quái cũng bị ném vô vạc dầu sôi mà thôi.
Phsơn: Ối dào, ông nói mấy thứ đó chả ăn thua với cái lò của bác Cả nhà tôi đâu, tỉnh hay say đều cháy rụi hết cả.


Ông Táo: Anh tiếng học hành tử tế mà lạc hậu bỏ mẹ. Thiên hạ người ta thiêu bằng điện, bằng nguyên tử lượng chứ có thiêu bằng củi như bác nhà anh đâu, thiêu thế thì hoạ có mất phần da thịt chứ sao cháy hết phần cốt tuỷ được !


Phsơn: Hoá ra ông lại tinh khôn, cứ tự lao vào đống rơm mà chết cháy lại thành thánh thần, được nhang khói lại còn được bà Táo yêu thương hết mực.


Ông Táo: Đấy đấy, tôi đã nói từ khi mới nhậm chức nhà anh rồi, là chết cho tình yêu bao giờ cũng dễ và ý nghĩa hơn chết cho đại cục, vì lắm khi vì đại cục mà phải làm chết cơ man nào nhân mạng một cách oái oăm thì phí lắm…


Phsơn: Thôi ..thôi, ông lại lan man tới chổ nhạy cảm rồi đấy…Ta nói chuyện khác... Thấy ông công tác đã lâu có khi ông nộp hồ sơ làm cái hàm giáo sư cũng đáng lắm, ngành Táo học chưa thấy vị nào, biết đâu khi đó ông lại tìm ra con đường hay giải pháp gì đó cho nghề ông Táo được vinh quang ?


Ông Táo: Hà..hà, không giấu gì anh, trình độ mọi nhẽ thánh thần chúng tôi tinh thông hơn người phàm các anh nhiều lắm song người ta đang cần người thông thạo ngoại ngữ, cái đó thì tôi chịu…


Phsơn: Đợt rồi dưới trần đang có đợt vét diện không ngoại ngữ như ông đấy, sẵn dịp này ông tâu Ngọc Hoàng can thiệp để xin một suất, sao đâu ? Được thế tôi cũng hãnh diện được nuôi một ông giáo sư Táo trong nhà !


Ông Táo: Này là đề nghị của anh nhé, có chuyện gì anh phải chịu trách nhiệm đấy.


Phsơn: Không sao cả, cũng chỉ vì đại cục thôi . Hehe… hỏi thêm ông câu cuối cùng,
ông có bí quyết gì mà bà Táo yêu thương ông hơn yêu ông Địa thế ?

Ông Táo: Chậc chậc…cũng hên xui thôi, lịch gặp bố trí là ngày chẳn lẻ nhưng bà ấy thích lúc nào thì tôi chìu lúc ấy, đơn giản vậy thôi. Khà... khà….

Phsơn: Thôi ông vô trướng làm tiếp bá cáo đi cho kịp, viết gì thì tuỳ ông. Có sẳn hộp mực Tàu tôi vừa mua đây, thứ mực này viết ra chỉ tháng sau là bay sạch, chả lo. Hehe…


Ông Táo: Bố thánh nhà anh …

Chủ Nhật, 28 tháng 5, 2017

MẮNG MỎ MỘT CON LỢN


 - Gì mới bảnh mắt mà kêu eng éc thế, hả con heo kia?
- Đói bụng quá, đổ em miếng cám đi anh. Mà em là lợn chứ không phải là heo đâu nhé, tuy cái sự eng éc ẹc ẹc hay ục ịch là giống y nhau. Em dậy sớm để đi họp về cái chuyện thịt thà đây anh ơi.
- Mịa, họ hàng tông dật nhà mày từ cụ Trư đến lão Hợi rồi tới chú Ủn, thằng Heo, con Lợn...tên tuổi đã nhặng xị rối tinh mà lại gây bao phiền hà cho bá tánh, Hặc hặc… Việc của mày là nằm đấy chờ ngày lên lò mỗ, nay đã ế ẩm mà bày ra họp với chả hành cái cóc khô gì hả ?
- Dạ ai rủa bọn em là gì cũng được, miễn có thịt để các anh thu lãi là em mãn nguyện rồi anh à. Em còn phải góp ý cách bán thịt lợn cho được giá mà nhanh, giải phóng bớt chuồng trại đã chật mà lại thối rùm ...Nhẽ anh cũng nghe loa phường họ bá cáo ầm ĩ hổm rày giá thịt lợn đã rớt tới đáy máng mà vẫn bán không chạy ?
- Á à, gớm chưa, nằm gác mõm chuồng mà biết nhiều nhỉ …Rốt cuộc mày tên gì để tao còn đi khai báo tạm trú. Mà mày đi họp với tư cách gì cơ chứ ?
- Anh cứ biên là heo cho nó dịu dàng văn tự nhưng cứ phải gọi là lợn cho có duyên nợ với truyền thông. Anh rõ là chẳng biết mô tê gì cả, bọn em có tư cách đại biểu của ngài Trư vĩ đại, bạn đồng hành của ngài Tam Tạng từng đi khuân chân lý về phát không cho bá tánh, cũng là đối tượng nghiên cứu miệt mài của các nhà lợn học cũng như kinh tế lợn, các đạo diễn điện ảnh lừng danh trên quả địa cầu, chả đùa !

- Há há, con cháu nhà Trư ghê nhỉ, chả gì bị chất đống mà chẳng ma nào nó thèm xẻo, mày quan trọng thế có hiểu quyền và nghĩa vụ loài lợn chúng mày là gì không hả ?
- Chán anh chưa, quyền của em là vét sạch máng lợn, còn nghĩa vụ của em là chóng lớn và ị ra đúng chổ quy định thôi, đúng phỏng ?
- Bố tổ mày, nghĩa vụ đái ị của mày có góp phần làm xanh tươi hoa lá đấy, Nghe này, còn nghĩa vụ khác là phải chứng minh cái sự bổ rẻ thơm tho của thịt lợn cũng như sự ưu việt so với các thứ thịt khác. Tóm lại làm sao cho bọn lái lợn cảm thấy tiền lời và quần chúng thấy triển vọng kinh tế và sức khỏe của thịt lợn, may ra mới chống ế được. Nghe chửa ?
- Ơ, em tưởng việc ấy là của anh với tư cách là chủ chăn chứ ạ. Mà anh này, mấy ngàn năm nay trư nhục là món khoái khẩu của muôn người … nhưng nay đột nhiên lại đâm ra ế hề, anh có quan điểm gì cho em mót chút đỉnh để còn phát biểu ?
- Tao nghĩ do bản tính tham ăn trụy lạc của chúng mày mà ra thôi, chủ chăn nó cho gì ăn nấy, chả chọn lọc, ăn 3 tháng đã hơn tạ, thậm chí heo mà to hơn cả bò, thịt thế có mà đem bón ruộng chứ ăn nhậu cái đếch. Đã vậy gia đình heo chúng mày chả có biện pháp kế hoạch sinh nở quái gì, con đàn cháu đống, không ai kiểm soát nỗi thịt thà giống má nên họ ngại xơi thịt chúng mày, thế thôi.
- Khà khà, anh chả quan tâm tới chính sự, ngoài kia biển chết cá hết, chúng em cần gia tăng dân số, rút ngắn thời gian nuôi để kịp phục vụ chứ lỵ, mà đất nước anh cái gì cũng thích to nhất cao nhất nặng nhất… trong cả những ước mơ thầm kín lẫn hở hang .
- Chậc chậc…. xem ra mày cũng có lý luận phết đấy, nhưng thứ lợn mày chả biết gì âm mưu của chủ chăn, họ làm vậy để trục lợi nhưng mang hoạ cho người khác, làm hạ uy tín của loài lợn trước muôn loài, biết chửa ?
- Dạ em hiểu, vậy anh có cao kiến gì không giúp em với …
- Thôi được, mày đi họp liệu liệu mà phát biểu chứ bọn phây phiếc giờ nó ghê lắm, chúng mà bêu rếu thì tông dật nhà mày có mà tuyệt chủng cả đấy… lúc đó tao có thương cũng không giúp gì được mày đâu.
- Chắc bọn em phải xếp hàng gào lên đòi nhà chức trách giải cứu thôi, giống như bọn bất động sản, ngân hàng, nông sản thường hay làm í mà !
- Cha chả, mày bắt đầu giống khỉ chứ chẳng là lợn nữa rồi… Nhưng bằng cách nào ?
- Ý em là nhà chức trách nên phát động đại cái phong trào ăn thịt lợn trong toàn cõi chẳng hạn, xem như tiêu chí thi đua, rồi vinh danh khen thưởng … hay làm gì đó đại loại thế, chả tốn gì mà lại được việc.
- Tiên nhân mày, giờ thì chả đứa nào dám bảo mày là ngu như lợn nữa đâu nhá, giỏi lắm. Thôi táp hết nồi cám rồi đi họp kẻo trể giờ, mà chớ có lợi dụng họp hành rồi tranh thủ đóng phim thì tao kỷ luật không tha đấy, rõ chửa ?
- Dạ, cảm ơn anh chăn lợn… Em đi đây. Bye anh nhá. Hehe
- Hừm...

--------------------------------------------------------------tháng 3/2017

PHỎNG VẤN CHÚA JESUS


- Lạy Chúa, Xin chúc mừng sinh nhật lần thứ 2015 của Người. Amen !
- Yes, Cảm ơn anh, Thế anh là ai, ở đâu ?
...
- Bẩm Chúa, là Phsơn, phóng viên facebook, dân An Nam chính cống.
- Khà khà… Biết mà, người An Nam ai cũng chơi face được, tôi phục lắm. Hãy gọi tôi là ông hay Mr.
Jesus gì đó cho nó dân chủ cởi mở và thân ái. Mà này trên face có gì vui không ?
- Thưa
Chúa, trên ấy người ta đang chào giáng sinh bằng nhiều màu sắc, có cả ăn uống nhậu nhẹt, đi rông khắp phố để mừng Người, có cả cây thông xinh tươi nhấp nháy đèn màu và cụ Noel bụng phệ cùng chuyên xa chở quà ... Con vốn kính chúa yêu nước nên con cứ gọi Người là Chúa, nhé !
- À cũng được, nhưng e sẽ nhầm lẫn với các loại
Chúa khác đang có ở An Nam, như Chúa chổm chẳng hạn ?
- Xin
Chúa lòng lành thứ tha, không có Chúa chổm cứu giúp thì bọn con chỉ còn biết cạp đất mà ăn . Hu..hu..
- Tôi đem đến nhân loại tình thương và tha thứ nên chả nệ hà gì dù biết ở đó người ta ăn cả xi măng, sắt thép và các thứ tưởng như không thể ăn được như uy tín, danh dự, trách nhiệm…
- Xin cảm ơn
Chúa…Sao Chúa biết hết chuyện tài thế, chắc họ đến xưng tội với Chúa chăng ?
- Thỉnh thoảng cũng đọc báo mạng nên biết thế chứ tôi chưa nghe ai xưng tội cả, họ chỉ kể thành tích, huy chương, chức vụ, học hàm... thôi !
- Chắc họ sợ
Chúa điện cho Police đến bắt bỏ tù ?
- Chổ tôi không có đường dây nóng. Mà buồn lắm … Hai ngàn năm trước tôi đã phải chịu đóng đinh và chết khô trên cây thập tự để mang ơn cứu rỗi cho mọi tội lỗi của con người, thế mà đến nay chẳng mấy người còn tin tôi, họ giấu giếm tội lỗi để tiếp tục phạm tội. Hực… hực…
- Mong Thiên
chúa đừng buồn mà sinh bệnh, viện phí đang tăng cao, tốn kém lắm đấy. Nhiều người vẫn gặp Chúa sống lại trong lễ Phục sinh hằng năm cơ mà !
- Ôi, nhưng đừng nói tôi sống mãi trong sự nghiệp đấy nhé, tôi thấy được vinh danh là đủ lắm rồi !
- Thưa
Chúa con hỏi khí không phải, khi còn nhỏ chúa đẹp như thiên thần, lớn lên Chúa chuẩn như X- men chính hiệu, không biết lúc đó có phụ nữ nào phải lòng Chúa không ?
- Amen … chuyện này không thể kể ra ở đây được, anh thông củm nhé ! Thật anh cứ mỗi lần nghe tiếng chim hót trong bụi mận gai là tôi thấy chạnh lòng trong tiếc nuối...
- Xin hỏi
Chúa một câu cuối cùng, liệu Chúa có đi gặp thánh Alah để thương lượng vụ bọn Hồi giáo IS đang khủng bố khắp nơi không ?
- Tuần rồi tôi có điện cho Alah và Mohamed, các ông ấy sẽ cùng tôi họp bàn, chắc chắn sẽ kiếm ra một thỏa hiệp hòa bình thôi, anh cứ yên tâm và hy vọng.
- Mong
Chúa cứu giúp…
- Thôi chào anh, đã đến giờ lễ rồi, tạm biệt anh nhé. Cho tôi gửi lời cảm ơn facebook, cảm ơn ông chủ Zuckerberg của anh cùng bạn bè anh đã dành cho tôi một kỳ sinh nhật thú vị.
- Vâng, chúc
Chúa mạnh khỏe để rao giảng tin mừng cho nhân loại. Amen !
- Sư bố anh, cứ chực hỏi khó .... Good bye !
- Hehe ....

-----------------------------------------------------------------------------25.12.2015

BÓNG ĐÈ


Gớm, đêm cuối tuần dự đại tiệc Karaoke về mỏi nhừ cả tay, thấm mệt. Vừa ngã lưng lấy sức, đang thiu thiu thì thấy người lâng lâng nhẹ hẩng rồi rơi xuống vực tối hù, mở mắt thấy cụ Văn Cao đang ngồi câu cá bên suối với trời thanh mây trắng mờ ảo, bồng bềnh. Nhớ nhớ quên quên, nay biên lại cuộc hầu chuyện với Cụ trong đêm thần tiên í. Hí. hí…
- Bẩm, con chào cụ Văn Cao ạ !
- Hừm, chào anh. Mà anh là ai, ở đâu mà biết ta ?
- Dạ, con là dân An nam chính cống, trên dương gian vừa mới xuống. Ở đây là đâu mà đẹp vậy, thưa Cụ.
- À ra thế, đang ở suối mơ trong rừng thiên thai. Trên dương gian giờ có gì vui không ?
- Dạ bẩm cụ trên ấy ngoài những chuyện hài hước té ghế của các đại quan ra thì cũng chẳng có gì hay ho, nhưng con nghe thiên hạ đang bàn bàn về bài hát của cụ sôi nổi lắm ạ .
- Chà, vui thế cơ à, ta chỉ mong họ gieo được nhiều nốt vui tươi trên khuông nhạc cho bổ khỏe tinh thần chứ đừng đem kế sách kiến quốc an dân ra tấu hài là được. Thế họ bàn bài nào? Thiên thai, Suối mơ hay Mùa xuân đầu tiên ?
- Bẩm không ạ ! Bài Tiến quân ca.
- Bài ấy nhà nước đã lấy làm quốc ca đã nửa thế kỷ, có gì mà bàn ?
- Dạ, dĩ nhiên nhưng nay mới được cấp phép lưu hành chính thức Cụ ạ.
- Uh, chả nhẽ lâu nay là hát lậu à ?
- Thưa, con không chắc vậy vì thấy họ hát nghiêm trang, có cả lãnh tụ lẫn quần thần văn võ chứng kiến, trong các lễ chào cờ to nhỏ khắp nước cụ ạ
- Vậy cũng được rồi, nói thật với anh, ta viết bài ấy khi đi kháng chiến, động viên là chính ấy mà. Ai ngờ hào hùng, khí thế và trở thành quốc ca. Giờ nó là công sản quốc gia, nên làm gì thì tùy ông nhà nước cả.
- Dạ, con biết thế. Nhưng hôm rồi có Cục gì đó cả gan đăng báo mạng cấp phép bài Tiến quân ca, lâu nay tưởng là yêu quý Cụ nhưng con thấy như vậy là xách mé và đần độn một cách thiên tài đấy Cụ ạ.
- Nhẽ người ta nghĩ phải có vài ba cái Cục gắn vào âm nhạc thì nó mới hay ho truyền cảm được cũng nên ? Đất nước tốt lên cũng nhờ luật lệ nghiêm minh nhưng dựng lên một thành trì âm nhạc bằng luật lệ thì chưa hẳn là thành tựu gì đâu anh ạ …
- Bẩm, cụ nói hàn lâm quá con chưa hiểu, nhưng thiển nghĩ nếu thế thì mí cái con mộc bên nhà Cục ấy có mà mốc lên í, họ muốn ký và đóng mộc là để khẳng định cái tồn tại của một tượng đài bao quanh hàng rào thành tựu…Con còn nghe bọn thối mồm trên í kháo nhau An nam giờ đang thừa những nhà chính trị ngộ nghỉnh mà lại thiếu đến tuyệt chủng những nhà văn hóa lớn nên mới ra cơ sự đấy Cụ ạ.
- Lại thế nữa cơ ? sư bố anh, cũng lý luận phết nhỉ. Nhưng mà thôi, ai nên khôn mà chả dại một đôi lần. Cũng may là ta không dại đến lần thứ ba. Cái thời gian để dại ấy ta rượu thịt, bạn bè cho vẹn lòng và thỏa chí. Mà anh sao lại thác xuống đây ?
- Bẩm, con cũng không biết tại sao. Đang ngủ thì bỗng tuột phát hun hút và đụng cụ. Thế con đã chết chưa hả cụ ?
- Chưa, anh chưa hẳn chết. Chỉ là một giấc mơ. Anh chết do mơ.
- Thế cụ chết do gì ?
- Do nhiều thứ lắm. Do rượu, do đói, do già và...do sợ. Anh trẻ không biết hết được đâu.
- Đã bao giờ cụ chết vì mơ chưa ?
- Hơn nửa đời người ta chết vì mơ. Không mơ thì làm gì có suối mơ, có thiên thai, có tiên nữ mới lại cả mùa xuân.
- Vậy Tiến quân ca của cụ cũng là do mơ ?
- Không, bài đấy ta tỉnh nhưng lại viết khi...say.
- Bẩm, nếu bây giờ người ta không cho dùng nữa, ý cụ sao ?
- Ta không ý gì cả. Chỉ hỏi đám người ở Cục kia là tỉnh hay say ? Tỉnh thì cho hát, say thì thay đi cũng được, làm hẳn bài quốc ca mới cho nó hợp thời rồi cấp phép hát cho đúng quy trình.
- Bẩm cụ chuyện tỉnh say trên ấy cũng đang bàn, người ta đang tính việc đối thoại nhau để thấy kẻ tỉnh người say đấy cụ ạ...
- Ta vốn nghi ngờ chuyện này. Chắc anh biết đời ta cũng từng thích tỉnh khi đã say nên cũng từng mở mồm … Nhưng anh cũng nên biết, chính trị và chính sự nó hệ thống, chặt chẽ, liên thông. Nếu muốn tỉnh thì phải tỉnh cho có lớp lang, cho căn bản, còn không chỉ là sự bóc mẽ đơn điệu theo kiểu trăm hoa đua nở náo động kia thì chả được cái tích sự gì mà thêm oan khuất. Mà liệu cho cái thần hồn mà thoại nhé, không thì họa như ta đấy…
- Thưa cụ, con cứ nghĩ con người ta chết là hết, chả nhẽ cụ vẫn còn mang nổi ám ảnh đó xuống tận tuyền đài ?
- Anh lại hỏi khó ta, chắc đã biết biện chứng duy vật đã chỉ ra sự vật không mất đi đâu cả., chí ít cũng phải ba đời ! Ta không hình dung ra kết cục đàm thoại của những đứa ngộ nghỉnh với bọn thối mồm sẽ như nào...Mà thôi, nói thêm chỉ tổ làm anh nhức đầu. Anh có mang theo chút rượu nào trong người không vậy ?
- Bẩm, con thác nhanh quá nên chả kịp mang theo gì. Có mỗi lọ cồn với con khô mực mang theo đi nhậu chưa kịp nướng.
- Thế anh ăn mực đi. Lọ cồn để đó cho ta.
- Nhưng mực khô không nướng cồn sao mà ăn được ạ ?
- Thì cũng như ta, cồn mà không pha thêm nước lã thì sao mà...thành rượu. Anh có cách nào mà vừa có rượu uống, lại vừa có mực thơm?
- Bẩm, quả là khó ạ.
- Anh mới thấy mỗi chuyện mực với cồn thôi đấy. Còn việc đại sự quốc gia thì nan giải đến nhường nào? Thành ra chuyện nhiêu khê cũng là hợp nhẽ.
- Dạ con hiểu. Xin kiếu cụ con đi diện kiến Diêm Vương.
- Uh, anh đi đi. Mang cả con mực với lọ cồn nữa. Thế thuận việc hơn, đỡ phải chờ.
- Để làm gì ạ?
- Chả để làm gì đâu, nhưng Diêm Vương ngài cũng...có mồm.
- Vâng, con hiểu ! Lạy cụ ạ...

Vừa bê lọ cồn sang Diêm điện thì có cảm giác như nghẹt thở trong cổ họng, giật mình tỉnh giấc thì thấy bị cặp giò của bà xã đang say giấc nồng gác trọn lên ngang ngực. Hệ.hệ…Ngó đồng hồ, chưa tới hai rưỡi sáng, thò tay bật face thì vẫn còn thấy dăm bạn đang online.
Uhm… Không biết họ đang tỉnh hay say !

-------------------------------------------tháng 5/2017