Tìm kiếm trong Blog này

Thứ Tư, 14 tháng 6, 2017

NGÀY EM ĐẾN

Vạt nắng ấm 
Ghé bên thềm dăm phút
Thoáng mơ màng
quán vắng một ban mai...
Gió khẽ chạm vội vàng mà lâu lắm 
chợt lấp đầy mắt ánh chớp đong đưa ...


Ngày em đến
giọt tràn Cafe đắng
gửi ít lòng cho phố sá hong lên
Có tinh mơ tràn về ươm con nắng 
Giọt đắng rơi rơi…
vào trú giấc u hoài

Mùa đông sải bước qua 
Xuân về hạ tới
Vạt nắng xưa 
níu năm tháng nhạt nhoà ...
tiếng ve râm ran 
ru trưa hè gắt nắng
Như cổ tích buồn cafe đắng cho nhau
-----------------------------------------------6/2017

ĐẦU NGÔ MÌNH SỞ


Thỉnh thoảng cũng ghé mắt xem em Bảo Thanh xinh đẹp trong vai diễn thừa duyên thiếu nợ phủ phàng, sắc sảo và đầy cá tính. Đã có nhiều bàn tán ong ve quanh phim này, rằng có cái gì đó là lạ, sai sai thì phải ? Đành rằng là phim tả thực, và thi thoảng ta cũng đã từng mục thị sở tại vài ba gia cảnh còn cay đắng oái ăm hơn nữa trong đời thường, Nhưng đó chỉ là cái cá biệt hiếm hoi, chưa phổ biến để thành một bộ phim truyền hình.


      Phim truyện tâm lý xã hội chỉ hay hoặc chí ít là được yêu thích khi kịch bản sân khấu có chiều sâu, chọn lựa là dựng từ tiểu thuyết văn học hoặc truyện dài nỗi tiếng. Nhưng té ra kịch bản phim này là vay của Tàu, cho nên việc cộm lên những hạt sạn không nuốt nỗi là điều dể hiểu, nó đã phản ảnh hiện thực xã hội Việt méo mó một cách thái quá. Còn sao lại phải lấy kịch bản văn học từ Tàu thì cũng dể thấy. Thử xem tác phẩm văn học Việt hiện nay có gì, nếu không muốn nói là không có gì ngoài vài tiểu thuyết ngôn tình ba xu, kho truyện ngắn, dài tản mạn những cảm xúc bất chợt, thường tình. Văn chương Việt đang theo xu hướng thi ca, “thơ và những nhà thơ ngồi cạnh nhà thờ”, Hì hì.… Nó đã chết dần mòn theo cái chết của văn hóa đọc trong một thị trường văn hóa đầy bát nháo với những xô bồ. Chưa thấy các sáng tác khả dĩ chuyển thể thành phim truyền hình mang các giá trị nhân bản của mảng tâm lý xã hội đa dạng trong một xã hội Việt đương đại, đang có nhiều vấn đề làm xói mòn lòng tin và tha hóa đạo đức đến mức báo động.


      Đặt câu hỏi những nhà làm phim này muốn gửi thông điệp gì cho cuộc sống ? Thú thật, mình không đủ tầm để phán chính xác. Giá như trong Trailer phim họ có ghi chuyển thể từ truyện của Tàu thì ý đồ coi như là rõ, thông điệp chuyễn đi “Hãy nhìn rõ xã hội Tàu mà tránh”, một xã hội xem mổ tạng người sống để bán mua như hàng hóa không phải là tội ác cần trừng trị, ở đó họ sẳn sàng nghiền nát xác học trò dưới xích xe tăng… như đã biết. Xã hội đó làm gì có người tử tế.

     Phim chưa hết để đến một vĩ thanh hợp lẽ, nhưng khi suy nghĩ về nội dung và tình tiết diễn xuất phim, mình lại nhớ một đoạn văn ví von dí dỏm của một ông Bựa về một câu chuyện na ná, hy vọng nó sẽ tiệm cận đến câu trả lời. “ Nếu bạn mang một liền ông đặt trên ghế, mười năm quay lại bạn sẽ thấy gã ngồi trên đó, nhưng nếu đặt lên ghế một liền bà thì ba ngày sau quay lại bạn sẽ thấy hoặc cô ta nằm trên ghế hoặc cái ghế nằm trên cô ta, ba tháng sau quay lại bạn đã thấy cái ghế đã tan tành”. Hehe… 


       Xin quý bà đứng ném đá nhế 😍.

GIẢI CỨU VỈA HÈ (Tập chót)

      
Lại nói về tình hình trước đây vài tháng, có em tiến sĩ gì đó quên mẹ tên đang công tác Viện hàn lâm gì đó cũng quên mẹ . Ẻm bảo cần nghiên cứu khoa học hiện tượng Đoàn Ngọc Hải, tức trùm vỉa hè Sề Goòng. Hầu như lập tức quần chúng bảo em này điên mẹ rồi, chí ít cũng khùng, hoặc tương tự ...Hà hà...

         Có thật vậy không ?

         Hải chỉ là công chức cấp quận lìu tìu, hành vi công vụ gì đó của y cũng bình thường như mọi hành vi công vụ khác hầu đong lương tháng và các abc nhỏ mọn khác . Y thừa biết những hiểm nguy lẫn cam go khi đi làm cái việc đập bể nồi cơm người khác, đó cũng hầu như một thói quen mãn tính của lớp công chức hạng ruồi đang "từng ngày vất vả" để giử được nồi cơm đang thơm phưng phức của mình, chả ai dại xông pha nếu không có bật đèn chống lưng từ mọi phía, phỏng ?

        Cũng dễ thấy hầu như ngay lập tức hệ thống truyền thông như dàn đồng ca vang lên ầm ỉ ở nhiều cung bậc, báo chữ báo hình báo tiếng sôi lên ùng ục ùng ục… Hehe. Ra trận, quyết liệt đòi vỉa hè cho người đi bộ, Slogan đáng yêu và quyến rũ biết chừng nào, lan tỏa lan tỏa khắp mọi miền, hăng say hì hục đấy nhiệt huyết…Niềm vui chiến thằng đẩy lùi nạn lấn chiếm vỉa hè chảy trong hoan hỉ phủ đấy những biểu dương cùng chúc tụng, dẫu biết mười mươi chẳng tày gang chỉ là chuyện bắt cóc bỏ dĩa, bởi lẽ hầu hết dân phố Việt đâu phải toàn người giàu, vẫn còn những gánh hàng nặng trĩu nợ áo cơm, những hàng quán xôn xao của hàng triệu cần lao tồn tại bất tử cùng nền kinh tế vỉa hè chưa bao giờ có trong tự điển kinh tế nhà nước, nhưng lại là thực tế khó chối cãi hay phủ nhận … Để tồn tại, nền kinh tế vỉa hè muôn đời ấy đã và đang chịu sự bảo kê ngấm ngầm hoặc công khai của nhiều thế lực, xí hết phần lẽ ra phải được tập trung về ngân khố nhà nước đang trong tình trạng nước sôi lửa bỏng.
          Vì lẽ đó, nghị trường quốc hội từng nóng bỏng một dạo với mùi kim tiền bốc lên từ những vỉa hè lộn xộn đó cùng sự nô nức khác thường để kết thúc bằng đạo luật Phí & Lệ phí đầy băn khoăn. Phí vĩa hè như đứng trước thách thức lớn, nó đã đầy nhúc những chủ nhân bất trị đang gom tiền. Làm sao vừa thu được tiền tập trung vào ngân sách hợp pháp mà được lòng dân, kế sách duy nhất là đập dẹp hết để trả về nguyên trạng rồi refresh lại các hợp đồng sử dụng vào thời điểm thích hợp, chỉ cần áp giá vỉa hè là xong chuyện. Thực chất đây chỉ là câu chuyện của nhà cầm quyền trên đường huy động nguồn lực từ dân để thõa mãn nhu cầu chi tiêu của họ. Chỉ có vậy, bản chất của hiện tượng Hải đã rõ như mười mươi nếu chịu khó ngồi xâu chuỗi các động thái của chính quyền với tình hình tài chính thê thảm mà họ phải đương đầu trong vài ba tài khóa tới.
             Đọc tới đây, hẳn ai cũng nghĩ em tiến sĩ gì đó khùng thật rồi, bởi có chi mà đòi phải tung quả đại cước biện chứng luận để nghiên cứu khoa học anh Hải cẩu xe hay chú Hải vỉa hè. Khà khà…quả thật hài hước hơn cả bản song tấu Hoài Linh - Chí Tài tán gái. Tuy nhiên nếu ai đã từng trãi qua việc làm đề tài, đề án, dự án … đều không thấy hài hước chút nào hết, bởi họ đều biết người ta chả ngần ngại chi ra hàng tỷ bạc để hoàn thành một đề tài khoa học, một đề án kinh tế một cách rất bài bản rồi chỉ để trưng bày hoặc … đút hộc bàn. Thế giới hàn lâm không hề thiếu lớp thầy dùi đầy quyền biến và ma mãnh để moi tiền. Thật.

        Vậy em tiến sĩ gì đó và Viện gì gì đó cũng chưa hẳn là khùng, có phỏng ?

         Nay thì mọi việc đã rõ, chính quyền Sài thành đang khởi động chương trình kim tiền bằng bảng áp giả hẳn hoi. Hehe…Những ai đã tứng tin và cổ vũ vào câu chuyện dân túy ma mị đó và tương tự thì.. mời tham khảo !

        Không ai chắc các thành phố khác không sao chép lại kịch bản này ...
      ....................................................................5/2017


NGÀY XẤU

      Tôi vốn ghét dị đoan, nhất là cái zụ đi coi ngày tốt xấu. Có thứ quái. Hehe.. Nhẽ ngày xấu thiên hạ nghỉ nhà đắp chăn trùm mền à ? “Một ngày như mọi ngày”, Trịnh viết cho thiên hạ nghêu ngao thế lâu rồi, người ạ !

        Thế nhưng ngày hôm qua sao nó hãm đến kinh hồn, tôi hoang mang, nhẽ lại là ngày xấu đến gỏ cửa. Thôi, kể cái đã để bà con chia sẻ, biết đâu bớt xấu phần nào…

        …..Sáng ngủ dậy trể mắt mắt lờ đờ, vào phòng vệ sinh đánh răng. Càng đánh càng thấy đen đen hôi hôi. Ôi thôi,hãm rồi, lại cầm nhầm hộp kem đánh giầy, tởm quá. Thôi kệ, dần răng cũng trắng lại, rửa qua quýt rồi đi ăn sáng đã, đói lã bụng. Ra quán bún đầu phố.
       - Cô ơi, cho cháu 1 tô nhiều hành nhiều thịt vào cô nhé.
Bà bán bún đưa đôi mắt hình viên đạn lên nhìn
       -Nè nói cho anh biết sáng sớm chưa bán mở hàng nghe, làm ơn đi chổ khác cho tôi nhờ..

       Ơ hay, mình có làm gì đâu mà ăn hai cú chửi kinh hoàng vậy, lại thấy bà cô đem giấy ra huơ huơ đốt vía, sợ quá nên tôi biến luôn.Chả thiết ăn uống. Về đến cổng nhà thấy bãi kứt chó có vết dép dẫm qua, thấy nghi nghi như dép mình. Mang lên đọ thử thì, ôi lạy chúa, đúng là dép mình thật. Nhẽ bà bán bún lại đúng ? Nhớ lại hồi sáng sớm có đứa dở hơi nào đó nhắn nhầm vào số mình "Một buổi sáng tốt lành anh yêu nhé". May cho nó là mình thấy số lạ nên đã xoá đi. Một buổi sáng xui xẻo.

       Trưa cơm xong lấy thuốc hút thì không thấy, đêm qua vợ giặt áo , vứt luôn cả gói trong sọt rác rồi, chạy ra ngoài mua điếu thuốc rít cho thơm miệng thì va phải đứa con gái, làm nó ngã. Nó đứng dậy làm câu " nhìn em xinh quá nên không thấy đường hở anh", kèm theo cái nháy mắt, làm mình tý nôn hết bữa trưa vừa ăn xong. Lạy chúa, Tôi chưa thấy đưá nào xấu khủng thế. Mồm thi vâu ra ba phân, da thì đen như củ tam thất, đầu thì hơi méo một tý, vừa xấu lại vửa thô, tởm với gái quá. Mẹ tiên nhân cái tạo hóa đã tréo ngoe mà lại lắm phủ phàng. Thôi, vào nhà làm tách trà với điếu thuốc cho hoàn hồn. Mịa, lại xui ! 

        Chiều tối, thằng bạn alô mời đi bù khú tí bia cho sạch khuẩn dạ dày. Đang vui vẻ tự dưng thấy đồng chí CSGT bước nhanh qua bàn, anh ta lạ hoắc dưng thành quen vì nhớ lại cú tha mạng lấn vạch tháng trước trên quốc lộ, xứng 300 k tiền phạt cộng giam bằng lái. Mời mời, tạ ơn rối rít, ấy là cái sự xã giao bình thường. Vậy mà gã ngồi luôn vào bàn, vừa uống vừa nhí nhoáy con phone, …nhí nhoáy… rồi uống…. Hehe, chưa đầy nửa tiếng đã hơn dăm vị bạn gã đã tấp đến tọa bàn … chúc… chúc và mồi.. mồi…. bia...bia...Đứng dậy tính tiền, nhõn hơn trẹo cụ. Tôi lột mẹ chiếc nhẫn vàng ra thế chân, trong túi chả có đồng nào. Hãm vãi.

       Khuya, khật khưởng lọ mọ về nhà, vợ ra mở cửa, vừa liếc thấy ngón tay không còn chiếc nhẫn thì hỏi ngay … huhu.. Ông thua bạc hả hay lột cho con nào ? Hu.hu, giời ơi là giời chồng với chả con. Huhu…
        Mịa, chả nhẽ giải thích hết tiền cầm nhẫn vì cú nhậu lãng xẹt đó…Vậy là bị vợ chì chiết suốt đêm không ngủ được.

        Hết một ngày xui. Lạy chúa tôi, xin ban cho con ngày mới may mắn.
          Amen !

Thứ Bảy, 10 tháng 6, 2017

MƯA BIỂN VẮNG

Tôi hong khô bài thơ em
phơi trên biển vắng
Mùa xôn xao nghe tiếng sóng cồn cào
Mây giăng chân trời
chẳng hừng lên chút nắng 
Để cháy tình em hòa hương biển mặn nồng 

Cơn giông đầu mùa 
chao liệng dưới vầng trăng
Làm thơ em đôi dòng ngấn lệ 
Giọt nhỏ xuống hồn tôi
Giọt rơi vào biển nhớ 
thành sóng vỗ về một thuở đã thương yêu

Say câu thơ rộ chín những phiêu du
Nhân ảo xa xôi từng chiều hong gió cát
Tôi giang tay ôm hoàng hôn
nhạt nhòa, nhàu nát
Mãi hứng mưa lòng lả tả rớt bên em 








Thứ Sáu, 9 tháng 6, 2017

BÓNG NGỤC TÙ



****************
Phiêu du giữa hoàng hôn 
Miền suy tư đổ bóng ngục tù
Cơn mê kéo thời gian chùng lại
Vết thương rỉ máu tàn thu


Đã bao mùa lồng củi tự thân
Đường xa xăm vắt vẻo nhạc lòng
Gieo khúc nghê thường 
 nửa canh hoàng hạc … 
vật vờ mưa tinh tú nẻo phong sương  

Mảnh vườn xưa ngoảnh lại
Nghe dế giun thổn thức cố hương
Luống rau xanh 
buồn giăng ngày nắng nhạt
Sợi cỏ vàng lưu lạc chốn lang thang   

Mộng đời chập chửng đi qua
Chạm cơn gió 
thổi nỗi buồn bàng bạc
Vén cửa chiều nhìn giang san nhàu nát 
Lối quan hà man mác những tàn phai  

******************************* Nha Trang, 8/2012

Thứ Tư, 31 tháng 5, 2017

TRI ÂN

Người lái đò
trên dòng sông tuổi thơ
Man mác chia tay bóng thiên thần bé nhỏ
Gửi cho đời nhiều ước mơ xanh

Khúc sông mãi là đây
trôi bên bờ lau lách
Cùng tháng năm chở những chuyến đò đầy .

---------------------------------------------------
5/2013